CÒN THƯƠNG CÒN NHỚ

0
495
5
(1)

CÒN THƯƠNG CÒN NHỚ

Còn thương còn nhớ

Em cuộn tròn rét buốt trong tay
Ghìm nỗi nhớ qua từng con dốc nhỏ
Đường vắng lạnh một mình trong mưa gió
Điếu thuốc tàn nỗi nhớ cũng ùa theo

Thành phố mù sương xa khuất chân đèo
Sương mù tan tan kỷ niệm
Mai em về xin gửi lại niềm lưu luyến
Bất chợt một lần ta đã gặp nhau

Giả sử như…Dalat không ở miền cao
Thì giá rét không bao giờ vây phủ
Giả sử như .. không chút tình tri ngộ
Thì chẳng bao giờ anh tiễn đưa em!!!

Mai về rồi, xa thành phố mù sương
Xa con dốc phủ hương thông đêm vắng
Giả sử như…
Một đêm nào
Bên tách café đắng ấm
Có gợn lòng… nhớ đến em không? Dalat ơi! Gió rét tận cõi lòng.

✍ PHAN NGỌC THƯỜNG ĐOAN

Còn thương còn nhớ
Còn thương còn nhớ
Còn thương còn nhớ
Còn thương còn nhớ

Chấm điểm cho bài biết

Số điểm 5 / 5. Lượt chấm 1