NHÂN SINH

0
58
5
(1)

Nhân Sinh

Hồng trần bao nhiêu việc, hãy cứ ung dung nở một nụ cười.
Nhà Phật có giảng: mổi bông hoa một cõi trời, mổi ngọn cỏ một thế giới, mổi thân cây một cõi bồ đề, mổi nụ cười một kiếp trần duyên, mổi niệm phúc lành một cõi an lac.
Tâm thái mổi người tựa như hoa sen khai nở trải qua một đời bể dâu biết bao phen gió táp mưa sa lên lên xuống xuống nhìn không thấy quang cảnh trước mặt cũng không đến được bờ bên kia, là thời gian đã dạy chúng ta biết dũng cảm kiên cường, biết chấp nhận và trưởng thành khiến cho mọi con đường đã đi qua đều chứa đầy hi vọng.
Cuộc sống mệt mỏi kiếp người long đong trên chặng đường của cuộc đời luôn có những phiền não khiến ta dính mắc không thôi, xem nhẹ được thì sẽ an nhiên, buông xuống được thì sẽ tự tại, xin được chia sẻ với bạn 3 câu chuyện nhỏ, mong rằng sau khi xem xong, bạn sẽ có được thu hoạch nho nhỏ cho riêng mình

Câu chuyện thứ nhất

  • Có một chàng nông phu suốt ngày than vắn thở dài buồn phiền vì chuyện lương thực mùa thu và chăn bông mùa đông.
    Một nhà thông thái đi ngang qua và hỏi chàng nông dân: anh có trồng lúa không vậy?
    Chàng nông dân đáp: không có, chỉ là tôi sợ trời không đổ mưa
    Nhà thông thái lại hỏi: thế anh có trồng cây bông vải không?
    Chàng nông dân trả lời: không !! Tôi sợ cây bông bị sâu bọ ăn mất nên cũng không trồng
    Nhà thông thái hỏi tiếp: thế anh trồng cái gì?
    Chàng nông dân: tôi không trồng gì cả, tôi phải đảm bảo an toàn cho mình.
    Nhà thông thái lại nói: thật ra anh dẫu có nghĩ nhiều hơn nữa cũng vô dụng, chi bằng bây giờ anh hãy dành thời gian đi trồng lúa và cây bông vải, đến mùa Thu và mùa Đông thì không phải lo cảnh đói rét nữa.
    Quả thật, có người sở dĩ cứ luôn phải phiền não chính là bởi nghĩ quá nhiều, phiền não của chàng nông dân ở chỗ bản thân còn chưa bắt tay vào việc gì thì đã bắt đầu lo sợ tổn thất rủi ro phải chịu sau này, cứ như thể vấn đề xuất hiện trước mắt không thể giải quyết, chỉ có thể dậm chân tại chổ mà phiền muộn không đâu.
    Kỳ thật sau khi nghĩ thông rồi bắt tay hành động khi đó bạn sẽ nhận thấy dường như mọi chuyện vốn không khó như tưởng tượng ban đầu

Câu chuyện thứ 2
Một chàng trai trẻ thỉnh giáo một vị Cao Tăng: thưa sư phụ, có người nói con là thiên tài nhưng cũng có người mắng con là đồ ngốc, Ngài thấy thế nào ạ?
Vị Cao Tăng hỏi: thế con nhìn nhận mình thế nào?
Chàng trai trẻ nghe vậy không khỏi lúng túng
Vị Cao Tăng tiếp tục nói: ví như một cân gạo trong con mắt người thợ làm bánh thì đó là bánh nướng, trong con mắt người nấu rượu thì đó là rượu, còn trong con mắt người ăn xin thì đó lại là bữa cơm cứu mạng, gạo đó vẫn là gạo không thay đổi chút nào
Chàng trai trẻ nghe xong bừng tỉnh, thì ra cùng một sự việc, trong con mắt của những người khác nhau sẽ sinh ra những cách nhìn khác nhau, với những người khác nhau cũng có ý nghĩa khác nhau.
Trên đường đời chúng ta sẽ gặp rất nhiều sự tình khiến mình phiền não, ta sẽ bị phiền não bủa vây không dứt. Nếu cứ vướng mắc những câu hỏi vì sao, như thế nào thì sự tình sẽ nghĩ không được thông, chuyện dẫu lớn hơn ngày mai đều sẽ trở thành chuyện cũ, nếu cứ mãi đắm chìm trong đó cũng chẳng có ít gì.! Thế gian này có quá nhiều chuyện bất đắc dĩ, có quá nhiều chuyện không biết phải làm sao.!! Tuy nhiên bất kể thế nào, những lúc nên cười thì hãy cười, chuyện đã qua đi dẫu không như ý thì hãy cứ để nó qua đi, nghĩ thoáng một chút không có gì là không tốt cả

Câu chuyện thứ 3
Một chàng trai trẻ suy nghĩ không thông muốn gieo mình xuống dòng nước mà tự sát, vừa khéo có một ông lão đi ngang qua bèn hỏi cậu: cớ sao cậu lại muốn tự tử, có chuyện gì ư?
Chàng trai nói: cấp trên của con mắng con không phải vàng ròng, công ty đã bỏ công 10 năm đào tạo mà vẫn không tỏa sáng được, vợ con thì mắng con nghèo hèn không có chí tiến thủ, là thứ bùn nhão không xây được tường, con đã phí hoài mất 10 năm như vậy, những phiền não này đã khiến con thật sự rất mệt mỏi, con không muốn nhẫn nhịn thêm nữa, chỉ có cái chết mới có thể giúp con giải thoát khỏi những phiền não này.!!
Ông lão nói: thế cậu cảm thấy 1 khối vàng và 1 đống bùn, cái nào tốt hơn đây?
Chàng trai trẻ đáp: đương nhiên là khối vàng rồi
Ông lão cười: nhưng nếu cậu là một hạt giống thì sao?
Chàng trai chợt hiểu ra, từ bỏ ý định tự tử
Hãy thử tưởng tượng, nếu bạn là một hạt giống, nếu không có bùn và nước thì dẫu có đặt bạn trong núi vàng núi bạc đi nữa cũng không cách nào nảy mầm được, chỉ có trong bùn đất bạn mới có thể chứng minh được giá trị vốn có của mình.
Trên đời có muôn vàng phiền não phần nhiều đều là bởi ta nghĩ không thông, chỉ cần chúng ta nghĩ được thông bạn sẽ nhận thấy thì ra trên đời này vốn không có tốt và xấu tuyệt đối, chỉ cần bạn tìm được đúng vị trí của mình, tìm được điều thích hợp với bản thân thì đó chính là điều tốt nhất.
Học giả Lâm Thanh Huyền có nói: điểm thấp nhất của thung lũng chính là khởi điểm của ngọn núi, rất nhiều người đi vào trong thung lũng sở dĩ không bước chân ra được chính là bởi họ dừng chân trong thung lũng, đứng ở đó phiền não khóc lóc.
Vậy nên bất kể thế nào bất kể phải gặp sự tình gì đều đừng nhất mực đứng ở trong thung lũng khóc lóc mà hãy mỉm cười khích lệ bản thân.
Có người nói, những điều phiền muộn trong cuộc sống nhiều như những sợi tóc trên đầu không chỉ 3 nghìn sợi, cũng có người nói trần gian 3 nghìn việc, dửng dưng một nụ cười, đời người vô thường lòng người thường đổi thay, cớ chi phải ràng buộc mình trong những thị phi ân oán đó, xem nhẹ rồi mọi thị phi ân oán đều đã nhẹ tênh, buông xuống rồi thành bại được mất cũng chỉ như gió thoảng mấy trôi, những gì không vui hãy cứ để nó trôi theo dòng nước, giữ lại cho bản thân một phần lặng lẽ hồn nhiên, hồng trần cuồn cuộn giữ lại tâm thái lẳng lặng có thể giúp ta thấy được cảnh sắc tươi đẹp rộng mở, ta càng bước đi càng thấy đường rộng thênh thang, tâm thái an nhiên mổi một bước chân đều chứa đầy niềm vui, dứt bỏ phiền não ung dung nhẹ nhàng bước về phía trước, đến một ngày kia ta sẽ thấy được cảnh sắc mỹ diệu phía cuối cuộc hành trình.
Trân trọng

Chấm điểm cho bài biết

Số điểm 5 / 5. Lượt chấm 1